Cuối cùng trời cũng mưa…

Mình có cảm tưởng chiều nay mà không mưa, mình Phựt nặng là cái chắc. Đầu nặng nề lúc nào cũng có cảm giác sắp nứt toác ra đến nơi.

Thật ra dạo này mình bận cực kỳ. Và tráy khoáy là cứ bận thì nghĩ ra đủ thứ chơi: xem phim, đọc sách, picnic, du lịch, đi thư viện hoặc shopping, thậm chí đơn giản hơn là cafe một mình. Rỗi thì chỉ thích nằm ngủ hoặc chả đi đâu, làm gì.

Bị rồ nó thế 😀

 

21102016

Mở cửa ra, ánh nắng tràn vào phòng.

Bật laptop lên làm việc, đồng hồ đã chỉ 9h30′ sáng.

Mạng chậm rì, không download nổi một tài liệu cần tìm,

Bỏ đó và xuống pha trà.

Không có trà, mình không thể tỉnh táo làm việc được.

Hôm qua chỉ thực sự ngủ có 4h.

Và mắt lại trĩu xuống, lúc nào cũng buồn ngủ.

Bận lắm.

Chưa có việc nào xong.

Nhiều việc lắm.

Thôi vứt đấy đi.

Trà làm mình tỉnh hơn, nhưng không phải là tỉnh cả ngày.

Mình không muốn chung sống với ai cả, kể cả nuôi pet.

Không muốn…

Con người tự nhận mình là động vật cấp cao, nhưng thật ra là giống loài kỳ lạ nhất.

Một mình thì buồn, thì cô đơn nhưng đông người xung quanh, lắm việc vào mình lại chỉ muốn được một mình với mình.

Chợt nhớ lại, nàng bảo sẽ vượt qua.

Mình cười chua chát, nàng đã hứa cơ mà.

Buồn.

Muốn làm việc mình thích mà chả thể được.

Trách nhiệm trói người với người.

Phê phán lối sống của cá nhân vì họ sống khác biệt.

Chợt hiểu bố hơn khi bố nói:”Bố thích lông bông”.

Ông ấy không thích lông bông cũng như mình rất muốn sống có trách nhiệm.

Nhưng tự từng người chả ai có trách nhiệm với cuộc sống của họ và đổ lên đầu người khác.

Mình chán.

Mình muốn bỏ đi.

Mình không muốn là con người.

Nhưng cuối cùng mình vẫn ở lại.

Những ngày cuối cùng của mẹ – 1

09.04.2015.

Hai mẹ con mình đi chơi Tràng An, Bái Đính. Xe ô tô đón muộn, sau đó mất thêm 2 tiếng đón khách lòng vòng trong thành phố. Đến giữa trưa mới khởi hành đi Ninh Bình.

Cảnh thì đẹp nhưng mẹ cứ mệt mỏi, lên Bái Đính mẹ ngồi một chỗ, chụp cho mình một hai kiểu ảnh, còn lại toàn đứng thơ thẩn để nghỉ, không đi được nhiều. Mình hơi lo, nhưng cho là mẹ đi xa cũng hay bị tiền đình nên đau đầu, mệt mỏi lại phải chờ lâu. Được cái bù lại là đi đò ở Tràng An rất đẹp, thăm thú hang động rất thích.

Về nhà thấy mẹ nằm lại thấy lo âu. Tự nhiên thấy bất an nhè nhẹ.

15.04.2015.

Mẹ tê tay trái, đánh vỡ cốc sứ mà mình đoạt giải hồi Liên hoan phim Pháp. Mẹ cười nhợt nhạt, dì với mình sợ mẹ bị tai biến muốn mẹ đi khám ngay. Nàng kêu bận lắm, đi dạy cả ngày từ sáng đến tối, chắc phải gần nghỉ lễ mới đi được.
Continue reading

14012016

2016-please-be-good-to-me

Sang năm 2016 được 2 tuần thì mình mới lại chăm sóc tới cái nhà này. Thôi thì mong rằng năm nay sẽ không tệ. Mình bây giờ chỉ muốn được yên để tu thân cho tốt. Mình bây giờ chẳng khác gì một kẻ sa đọa, chả ngồi thiền, chả tụng kinh niệm Phật mấy, Phật sự bỏ bê, co lại như một con ốc trong vỏ vì rét, lười, mệt. Mình chán phải suy nghĩ cho người khác lắm rồi. Mình đã cố gắng không để người khác bị tổn thương nhưng mình không thoải mái, như vậy là không đúng. Chắc chắn cách làm của mình không đúng.

Phải tìm cách sống khác tốt hơn trong năm nay.

 

Ngã ba…

14 tuổi, 4 tháng, mình đã tính tự xử, gần như xong chuyện trừ lúc cuối mẹ xuất hiện ngoài dự tính. Với người khác thì không biết, với mình lúc đó thì riêng sống đã là một áp lực. Vậy nên mình luôn phải tìm cách quen với nó, quên áp lực từ nội tại và chuyển hóa để mình hạnh phúc hơn và cười nhiều hơn.

Mẹ sinh sang cõi khác, gia tài không dính đến ai mà mình được thừa hưởng từ mẹ là một đám sách, tài liệu chuyên ngành. Mình rất băn khoăn với đám này, giữ lại thì hơi phí vì mình chẳng đủ trình độ để có thể tiếp quản luôn được, đem tặng cho đệ tử ruột của mẹ thì cậu ấy tìm mọi cách thuyết phục mình học cao học để về bộ môn. Mình lại càng khó quyết định tợn vì mình chán học tận cổ rồi trừ học những gì mình thích. Ầy hầy, không từ chối nổi vì chính mình cũng muốn thừa hưởng gia tài quý báu này vì cái gọi là trách nhiệm với tinh thần của mẹ để lại. Mẹ bảo con cứ làm gì con thích, nhưng mà mẹ à, cái mà con thích ý, không phải lúc nào cũng hợp với nguyện vọng của những người còn đang ở lại đâu.
Continue reading

200815

Lâu quá rồi không vào đây.

Dù sao cuộc sống của mình đã đảo lộn, không còn như trước nữa. Người duy nhất có thể dừng hãm mình lại trước những suy nghĩ và hành động tương đối hoặc rất điên rồ đã ra đi mãi mãi. Nhớ phết, không như mình tưởng tượng trước đó. Vậy là từ lúc Ms. Nhục Đậu Khấu ra đi đã tròn một tháng một ngày.

Mình không biết phải diễn đạt ra sao nữa. Mình rất yêu nàng, yêu lắm lắm. Hàng ngày mình vẫn chào nàng và nói chuyện như lúc nàng còn sống. Mình vẫn chưa quen với việc nàng đã không còn ở bên.

Rồi một ngày sẽ đến lượt mình thôi. Mình sẽ cố gắng để đến phút cuối được thanh thản như nàng. Ngày nào cũng cười, tự chọn cho mình những gì mình muốn, rồi tự chọn một ngày để ra đi. Nàng nói lúc còn ở bệnh viện, rằng bình thường mẹ không thuộc kinh Bát Nhã nhưng mà mẹ lại thấy mẹ được nhắc, tiếng nói ấy phát ra từ tim cơ!

Ôi chao là thương nhớ.

Con nhớ mẹ vô vàn.