Thánh đổ vỏ

Mình đang rất ghét một sự im lặng. Im lặng làm tốt việc của mình, tránh giải quyết và ỉm đi vấn đề là cách làm của những người rất thiếu kỹ năng sống. Mình không ngờ là mình phải làm một việc liên quan đến một người như vậy, nhưng nó ảnh hưởng trực tiếp tới mình. Cũng không ngờ là người ta là như vậy luôn. Giống như cốc nước đầy tràn, đầu mình bây giờ cũng phải cho ra một số thứ. Một mình mình đang dính vào ba chuyện khác nhau, chuyện gì cũng đang trong đám lầy chả phải do mình gây ra, mà cái việc liên quan tới người đang im lặng kia lại làm mình đau đầu nhất. Hoặc là do kiếp trước mình gây ra lắm việc nặng nghiệp quá nên kiếp này phải trả nợ đủ nên mình quá là mệt mỏi. Trưa nay nói chuyện với Ms. Hoa Hồi, nàng nhận xét bâng quơ, con cái thường là cái nợ của bố mẹ còn đối với mình thì ngược lại nhỉ.

Ừm, vì thế nên có cảm giác chết đi mới thoát nợ. May là bây giờ ở chung với Ms. Hoa Hồi nên mình nhìn nhận mọi việc cũng theo chiều hướng tích cực hơn. Với trường hợp Ms. Hoa Hồi, sống chung với nàng mọi thứ đều tiến bộ, chứ hồi trước ở chung với Ms. Nhục Đậu Khấu và Ms. Bạc Hà thì thật là mệt mỏi vì nhiều lý do, nhất là khi hai mẹ cả đều là dân hàn lâm, còn Ms. Bạc Hà thì là người Việt điển hình.
Continue reading

Khi người ta chán

Mình từng bảo với Trầm Hương, nếu em cảm thấy không đủ sức thì dừng lại cũng không sao cả. Ấy là khi Trầm Hương bảo, em không đáng bị mắng khi học toán tệ hại vì em đã cố gắng rồi. Mình cũng luôn tự nhủ với mình như thế, dừng lại khi không đủ sức. Vì thế, mình nói với một người như vậy thì tức là mình rất cảm thông cho sự quá tải mà họ đang phải chịu đựng. Tất nhiên, mình từng trải qua nó cơ mà. Mình đã không ngờ rằng một câu nói ấy của mình như vậy, cùng với thái độ tập trung cho việc khác lúc đang nói lại gây ra rất nhiều hậu quả cho người khác sau này. Từ khi rõ ràng hơn vì việc tại sao lại bị coi như “người chết rồi” thì mình thấy đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều vì không hiểu mình làm sai ở đâu với người ta. Nhưng rồi mình cũng rút kinh nghiệm. Không nên làm gì quá đáng hoặc kỳ vọng hoặc đặt trách nhiệm dù là nhiều hay ít đối với những người có tinh thần nhạy cảm như mình. Mà thật ra, lúc đó mình rất lo lắng, trách nhiệm không chỉ với bản thân, tiền không chỉ dừng ở hàng trăm triệu, thậm chí cho tới giờ vẫn chưa kết thúc trách nhiệm này, nhưng thôi, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Continue reading

20170424

14:57, khi mình bắt đầu gõ một entry mới ở đây. Tình hình cái đám mình đang làm thì cực lầy, rất lụt lội và mình thì không sao tập trung được. Mình cần phải lôi tất cả những gì mình cảm thấy phiền chán ra thì mới tập trung lại tiếp, cũng giống như ngồi thiền, qua 15 phút đầu mà không tập trung được để điều tiết hơi thở thì ngồi thiền chỉ đơn giản là điều chỉnh bản thân với monkey mind thôi.

Mình phát ghét tiếng báo tin nhắn của skype cũng như chính những status về timeline dự án mà mình đặt ra. Đây không phải công việc mình yêu thích. Mình đã từng hỏi mình yêu thích một công việc thế nào, mình hình dung ra được rất rõ. Ban đầu công việc này khiến mình hơi hụt hơi, nhưng mình đã thích nghi được nó, nó cũng mang lại cho mình thêm nhiều thứ: mối quan hệ, tiền, cơ hội thăng tiến và làm việc nhiều hơn. Thế nhưng cuối cùng mình cần cái gì? Mình đã suy nghĩ rất lâu. Không có câu trả lời vì rõ ràng mình chả có niềm đam mê nào cả.
Continue reading

Một ngày nào đó năm 2010

“Trái tim tôi thật nặng nề và thật đau vì những lời dối trá. Tôi không thể tin được rằng mình lại bị lừa dối nhiều đến vậy. Có lẽ tôi đã quá cả tin khi đối mặt với một người đa nghi và phòng bị kỹ lưỡng như thế. Tôi mới thật ngốc nghếch làm sao.

Trong lòng giờ đây vừa nặng nề, vừa mỏi mệt. Có lẽ tôi không nên tiếp tục nữa. Quá sức chịu đựng rồi.”
.
Mình tìm quyển vở ô li để học Kanji thì tìm thấy nó, quyển vở mà mình thỉnh thoảng lại cất đi vài chuyện đau buồn. Giờ đọc lại chỉ thấy…buồn cười và nghĩ, cũng phải có lúc ngu thì mới học được bài học đáng giá.

Thế là…

M. ra Hà Nội sau khi mấy ngày Tết âm lịch chính đã qua. Nếu không tình cờ nhắn tin chắc mình cũng chẳng tóm được nó. Hai con gặp nhau lúc nào cũng có ý tưởng đi chơi, làm ăn dù kế hoạch ở trên zời và vốn thì gần như chẳng bõ bèn gì với ý tưởng hay ho đó.

Mình vẫn muốn làm vụ kinh doanh kia với M. Ít nhất thì vốn sống sẽ giàu thêm lên, chẳng mất đi đâu và dù thành hay bại thì tự tay làm một cái gì đó từ đầu vẫn sẽ khiến mình “thành tinh” thêm trong đời.

Tết năm nay bận, chủ yếu đi chúc tụng vì quan hệ họ hàng, bạn bè thân thiết. Có lẽ mình hoạt động tích cực hơn vì mình muốn họ nhớ rằng mình vẫn còn tồn tại. Vì còn sống trong đời thế tục nhiều nên muốn cũng rất nhiều dù biết lắm tham vọng thì sẽ khiến người ta thành công nhưng cũng làm người ta đau khổ nhiều.

Chính mình cũng đang khổ vì muốn lắm thứ nhưng điều kiện gia đình như cái niềng vàng đeo ở cổ cô dâu, không tự tháo ra được.

Hôm nào rỗi sẽ viết nốt hồi ký mấy ngày đi chơi miền Nam năm ngoái. Bận mà lại còn lười gõ nên thế.

14102014

Vừa hoàn lương được ngày thứ hai thì bận tíu tít lên với vụ kỷ niệm năm năm Reading Cafe. Vì Azin còn tham gia RC như một tập thể cứu rỗi cho cô ấy và thể hiện ý thích của cô ấy một cách tích cực nên mình còn tham gia. Gần đây mình hay review cho Watching Cafe hơn. Xem phim xong là xong, nhiều khi đọc sách ám ảnh rất lâu, mà thiếu em Cú Mù, WaC sẽ trở lại kỷ băng hà lần nữa. Vả lại, Chiễm Phong cũng ít hoạt động trên WaC nên mình chẳng sợ bị so sánh hay gì đó.

Thật sự là mình vẫn đang phân vân giữa làm về lý luận phê bình và lịch sử nghệ thuật (trong đó có kiến trúc) hay cứ cố gắng nối bước của Ms. Nhục Đậu Khấu về vật lý kiến trúc và vi khí hậu. Một cái là thiên hướng, một cái là điều kiện nên nhiều khi cảm thấy bị xé ra làm đôi vậy. Ms. Nhục Đậu Khấu cũng có một cá tính đặc biệt là thích sở hữu con như một viên kim cương của riêng nàng. Nàng nhiều khi cũng không biết tự chăm sóc bản thân nữa, thật là buồn như chuồn chuồn và chán chả buồn chết. Hôm trước nói câu này với Ms. Bạc Hà mà Ms. Bạc Hà cũng phì cười. Mẹ và dì, dì và mẹ, ôi zà.

Nói gì thì nói, thời gian ngủ đông sắp qua rồi, mình cảm thấy sang năm sau phải tập trung thêm cho nghề sáng tác của mình.

Hôm qua tìm ra được một đám bản thảo, dày cộm mà mình còn chưa xử lý xong đây. Cứ tích lại mà không làm thì mình cũng đến điên mất.

Cua’s Fun Facts

20 sự thật về Cua Biển hâm đơ a.k.a Gấu Mưa Mướp Hương =.,=’

  1. Sợ lạnh.
  2. Rất thích yên tĩnh và được một mình một chỗ.
  3. Đang bị ngạt mũi do cảm cúm.
  4. Cả đời này mong ước lớn nhất là độc lập, tự do, hạnh phúc
  5. Không thể sống thiếu cây.
  6. Tin sái cổ một vài truyện cổ tích là có thật như Nàng Tiên Cá, Xứ Đào Nguyên…, cho đến giờ vẫn tin.
  7. Tóc bạc nhiều, chắc do máu xấu.
  8. Hay tự cắt tóc cho mình, ai cũng khen là kiểu tóc đẹp, hí hí.
  9. Vừa yêu vừa ghét Hến nỳ.
  10. Hình như có duyên với một vài cung hoàng đạo Đất như Xử Nữ, Kim Ngưu.
  11. Xem phim hoạt hình gần như mỗi ngày.
  12. Hồi phổ thông rất ghét việc học. Càng nhồi càng quên, càng học càng ghét.
  13. Nói rất nhiều nhưng thực tế lại không ưa việc nói nhiều lẫn người nói nhiều. Thật ra bản chất mình không phải kẻ nói nhiều
  14. Luôn muốn ở một cái nhà rộng vừa phải nhưng phải có vườn to.
  15. Năm tới muốn tự tay viết hai chữ thư pháp cho mình.
  16. Hiện giờ không nuôi con gì cả, từ người đến động vật.
  17. Đa số lúc làm việc thì cực kỳ nghiêm túc, ngoài việc thì nhiều lúc suy nghĩ, thể hiện không câu nệ chuyện gì. Một vài người cho là mình hài hước.
  18. Từng cực kỳ ghét trẻ con, bây giờ thì thích chơi và dạy chúng biết cách chơi.
  19. Cuốn sách dạy mình kỹ năng sống đầu tiên là Binh Pháp Tôn Tử. Kỷ niệm năm 12 tuổi, mình đã đọc say mê.
  20. Càng ngày càng thích hoa nhài , cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.