2018, please be good to me!

Năm 2017, mình học được nhiều thứ hơn, phát hiện ra mình có thể chơi thể thao kha khá, học vẽ Thủy Mặc và đàn tranh nên cũng tự tin hơn về bản thân. Tuy không có quá nhiều sự kiện lớn nhưng mọi mối quan hệ lại làm cho mình phát rồ với cơn loạn thần sau 5 năm mới lại tái phát. Tất nhiên là vì vậy mà mình mất đi tự do mà mình đã cố lắm mới có được hai năm 2013, 2014, mất đi khá nhiều lòng tin, 3 đứa mình coi là bạn vì mình đã cảnh báo chúng nó rất nhiều lần và chúng nó cũng biết vài lầ trước. Một tổn thất về tinh thần khiến mình cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Mấy mốc thú vị chỉ có các chuyến đi: Bắc Sơn, Cô Tô, Sieam Reap. Vụ Nha Trang bình thường quá còn đi Singapore thì thật lòng là hơi…thất vọng *ahihihi*.

Cho tới giờ vẫn buồn vì những năm tháng thanh xuân, mình lúc nào cũng cảm thấy ám ảnh vềthất bại, không tin vào bản thân cũng không thực sự yêu ai. Tất cả lúc nào cũng chỉ là trách nhiệm và cảm giác. Mình thấy đau vì thất bại hay muốn chết vì mất danh dự còn lớn hơn nhiều lần so với việc không cảm thấy tình yêu của mẹ hay những tình cảm tốt đẹp khác xung quanh mình.

*Rét quá!* Mình bắt đầu cảm thấy yêu và thương mẹ từ lúc biết mẹ ung thư. Lúc đó phải đứng giữa hai lựa chọn: đi du học hoặc ở nhà chăm sóc sức khỏe của nàng, nhưng mình không hối hận khi chọn vế thứ hai. Hóa ra mẹ không “thép” như mình tưởng và nàng rất thích được con chăm sóc.

Cuối năm bố bảo em gái nhớn sẽ không đi Mỹ nữa. Hai chị em mình, cả hai đều SUÝT đi du học. Mình chán cái kiểu đó lắm rồi. Em gái mình thực sự xứng đáng cơ mà! Thật ra mình vẫn mong là năm nay sẽ giải quyết xong các rắc rối với Nhân Chính Đường rồi thì duy trì được nó đến lúc tìm ra người nào phù hợp với nó hơn. Đầu mình bạc thêm nữa rồi vì kéo dài sang năm sau mình sẽ khánh kiệt. Ít nhất mọi hiểm lầm đã được hóa giải.

Mình cũng ước gì có thể giảm 20 kg trong năm 2018 này. Nếu đã tổn thất về tiền bạc, ít nhất cũng có thể giảm cân chứ nhỉ? Mình đang đạt kỷ lục béo trong cuộc đời rồi. Không thể tưởng tượng là 10 năm nay có thể chịu đựng được từng ấy kg mỡ. Thật đau khổ biết bao trước năm mới khi soi mình trong gương!

Thôi, dù sao “mưu nhỏ kế sạch” cũng sẽ giúp mình hóa giải bớt những tai ương trong năm nay, khi mà biết chắc chắn sẽ thất thoát tiền bạc hoặc ốm một trận ra trò và chi tiền cho việc chữa chạy. Nói chung là mình mong yên ổn mà vượt qua.

Advertisements

Thánh đổ vỏ

Mình đang rất ghét một sự im lặng. Im lặng làm tốt việc của mình, tránh giải quyết và ỉm đi vấn đề là cách làm của những người rất thiếu kỹ năng sống. Mình không ngờ là mình phải làm một việc liên quan đến một người như vậy, nhưng nó ảnh hưởng trực tiếp tới mình. Cũng không ngờ là người ta là như vậy luôn. Giống như cốc nước đầy tràn, đầu mình bây giờ cũng phải cho ra một số thứ. Một mình mình đang dính vào ba chuyện khác nhau, chuyện gì cũng đang trong đám lầy chả phải do mình gây ra, mà cái việc liên quan tới người đang im lặng kia lại làm mình đau đầu nhất. Hoặc là do kiếp trước mình gây ra lắm việc nặng nghiệp quá nên kiếp này phải trả nợ đủ nên mình quá là mệt mỏi. Trưa nay nói chuyện với Ms. Hoa Hồi, nàng nhận xét bâng quơ, con cái thường là cái nợ của bố mẹ còn đối với mình thì ngược lại nhỉ.

Ừm, vì thế nên có cảm giác chết đi mới thoát nợ. May là bây giờ ở chung với Ms. Hoa Hồi nên mình nhìn nhận mọi việc cũng theo chiều hướng tích cực hơn. Với trường hợp Ms. Hoa Hồi, sống chung với nàng mọi thứ đều tiến bộ, chứ hồi trước ở chung với Ms. Nhục Đậu Khấu và Ms. Bạc Hà thì thật là mệt mỏi vì nhiều lý do, nhất là khi hai mẹ cả đều là dân hàn lâm, còn Ms. Bạc Hà thì là người Việt điển hình.
Continue reading

Khi người ta chán

Mình từng bảo với Trầm Hương, nếu em cảm thấy không đủ sức thì dừng lại cũng không sao cả. Ấy là khi Trầm Hương bảo, em không đáng bị mắng khi học toán tệ hại vì em đã cố gắng rồi. Mình cũng luôn tự nhủ với mình như thế, dừng lại khi không đủ sức. Vì thế, mình nói với một người như vậy thì tức là mình rất cảm thông cho sự quá tải mà họ đang phải chịu đựng. Tất nhiên, mình từng trải qua nó cơ mà. Mình đã không ngờ rằng một câu nói ấy của mình như vậy, cùng với thái độ tập trung cho việc khác lúc đang nói lại gây ra rất nhiều hậu quả cho người khác sau này. Từ khi rõ ràng hơn vì việc tại sao lại bị coi như “người chết rồi” thì mình thấy đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều vì không hiểu mình làm sai ở đâu với người ta. Nhưng rồi mình cũng rút kinh nghiệm. Không nên làm gì quá đáng hoặc kỳ vọng hoặc đặt trách nhiệm dù là nhiều hay ít đối với những người có tinh thần nhạy cảm như mình. Mà thật ra, lúc đó mình rất lo lắng, trách nhiệm không chỉ với bản thân, tiền không chỉ dừng ở hàng trăm triệu, thậm chí cho tới giờ vẫn chưa kết thúc trách nhiệm này, nhưng thôi, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Continue reading

20170424

14:57, khi mình bắt đầu gõ một entry mới ở đây. Tình hình cái đám mình đang làm thì cực lầy, rất lụt lội và mình thì không sao tập trung được. Mình cần phải lôi tất cả những gì mình cảm thấy phiền chán ra thì mới tập trung lại tiếp, cũng giống như ngồi thiền, qua 15 phút đầu mà không tập trung được để điều tiết hơi thở thì ngồi thiền chỉ đơn giản là điều chỉnh bản thân với monkey mind thôi.

Mình phát ghét tiếng báo tin nhắn của skype cũng như chính những status về timeline dự án mà mình đặt ra. Đây không phải công việc mình yêu thích. Mình đã từng hỏi mình yêu thích một công việc thế nào, mình hình dung ra được rất rõ. Ban đầu công việc này khiến mình hơi hụt hơi, nhưng mình đã thích nghi được nó, nó cũng mang lại cho mình thêm nhiều thứ: mối quan hệ, tiền, cơ hội thăng tiến và làm việc nhiều hơn. Thế nhưng cuối cùng mình cần cái gì? Mình đã suy nghĩ rất lâu. Không có câu trả lời vì rõ ràng mình chả có niềm đam mê nào cả.
Continue reading

Blablobli

Lẽ ra bây giờ phải quắn lên mà làm, làm, làm. Thế mà mình vẫn gõ những dòng này đây. Cười nắc nẻ mà “il pleure dans mon coeur”!

Thật ra việc chẳng có gì khó cả, lại còn màu mè lòe loẹt theo đúng kiểu mình thích nhưng nó nhiều và chi tiết. Chỉ cần nhẫn nại và cẩn thận là xong, chỉ có điều dự án này đến vào thời gian mình bị phựt. Bao giờ cũng thế, bắt đầu từ tháng 1 đến gần hết tháng 4 thì mình cứ ở trong tình trạng nơm nớp này. Mà đáng ghét là cái nơm nớp ấy cũng chả biết là cái gì cho vừa lòng nhau nữa chớ! Từ giờ đến gần hết tháng 5 còn gắn với nó.

Continue reading

Ba kiếm

tumblr_inline_mq9h8pw23t1qz4rgp

Lúc gõ mấy dòng chữ này thì cảm giác của mình là bình tĩnh hơn nhiều rồi. Và câu đầu tiên thì mình gõ mà không thấy hiện lên dòng gì cả :)). Theo cách nói của nhân vật hay ho “cực giống Mặc Uyên trong truyện” bên đối tác mình gặp gần đây thì, anh không lái xe được rồi, câu nói để chỉ tình trạng tâm cực kỳ tồi tệ :)))))).

Không muốn kể lể chi tiết việc mình cảm thấy tới mức thế này. Còn sự kiện 3 kiếm hẳn là mình bị lock Skype vì lý do ngớ ngẩn hơn cả ngớ ngẩn: mạng lỗi >>> tự động bị log out >>> log in vào nó bắt xác định số điện thoại >>> số điện thoại đăng ký đã không dùng cả tỷ năm >>> đăng ký qua hòm thư lập nick >>> mạng lỗi >>> Microsoft bị làm phiền nên log đến cuối tháng 3 để phạt!

Mình giở hòm thư điện tử mà đến 6 mails gửi xác nhận đã suýt ngất rồi, không hiểu tại sao một lần nhấn next của mình lại ra đến 6 thư =)). Mình đã lập nick mới, add mọi người vào nhưng chưa thấy accept nên không dám sure là có đúng không =)))))).
Continue reading

21102016

Mở cửa ra, ánh nắng tràn vào phòng.

Bật laptop lên làm việc, đồng hồ đã chỉ 9h30′ sáng.

Mạng chậm rì, không download nổi một tài liệu cần tìm,

Bỏ đó và xuống pha trà.

Không có trà, mình không thể tỉnh táo làm việc được.

Hôm qua chỉ thực sự ngủ có 4h.

Và mắt lại trĩu xuống, lúc nào cũng buồn ngủ.

Bận lắm.

Chưa có việc nào xong.

Nhiều việc lắm.

Thôi vứt đấy đi.

Trà làm mình tỉnh hơn, nhưng không phải là tỉnh cả ngày.

Mình không muốn chung sống với ai cả, kể cả nuôi pet.

Không muốn…

Con người tự nhận mình là động vật cấp cao, nhưng thật ra là giống loài kỳ lạ nhất.

Một mình thì buồn, thì cô đơn nhưng đông người xung quanh, lắm việc vào mình lại chỉ muốn được một mình với mình.

Chợt nhớ lại, nàng bảo sẽ vượt qua.

Mình cười chua chát, nàng đã hứa cơ mà.

Buồn.

Muốn làm việc mình thích mà chả thể được.

Trách nhiệm trói người với người.

Phê phán lối sống của cá nhân vì họ sống khác biệt.

Chợt hiểu bố hơn khi bố nói:”Bố thích lông bông”.

Ông ấy không thích lông bông cũng như mình rất muốn sống có trách nhiệm.

Nhưng tự từng người chả ai có trách nhiệm với cuộc sống của họ và đổ lên đầu người khác.

Mình chán.

Mình muốn bỏ đi.

Mình không muốn là con người.

Nhưng cuối cùng mình vẫn ở lại.