Mùa hè phiêu lưu mới đỡ buồn

Chưa có hè nào mình phiêu lưu nhiều đến thế. Tuy rằng rất cú vì không được đi Singapore như mong đợi, nhưng có hai chuyến mùa hè này cũng tạm đủ xoa dịu nỗi cô đơn vì trống vắng mẹ.

Người đối xử với mình tử tế, khiến mình cảm phục nhất là đàn anh khóa trên ở lớp học đàn, và cũng đúng là khóa trên thật, vì anh học khóa 45 ĐH Bách khoa. Mỗi tháng 7 về lại nhớ anh và các bạn lớp học đàn da diết. Nhớ nhất anh ấy vì lúc vào ĐH còn gặp nhau tình cờ vài lần. Cơ mà thôi, quá khứ qua rồi, không thể quay trở lại. Mình ban đầu cũng từng nghĩ sẽ tổ chức đám cưới cùng ngày với anh ấy cho vui cơ đấy. Ai mà nghĩ số phận lại đẩy mình và anh ấy thành ra lỡ hẹn với nhau rất nhiều cái hẹn của mùa hè tháng Bảy.

Vậy nên phải đem phiêu lưu ra để khỏa lấp nỗi tiếc nuối, rất thương cho anh ấy, một người mình coi như anh trai, rất đỗi tài hoa mà lại không may trong tình duyên. Thôi thì lại đem câu hát cũ ra để đỡ buồn:”Để đóa hoa nở trong ký ức lặng thầm” của cả hai vậy.

When we still alive

I have asked myself a question that am I really happy now? The answer is No. I have everything that I wanted: a house with small ground around with plants, an invidual bedroom, an offfice for work with many books, a job with good salary and a real family with parents and also a brother. My own business is in a good trend now and I have no worry about money. I do fitness to keep my body in the way enough for me feeling better. Moreover, I have a piano, a guitar, a harmonica and a koto to play for spare time. I spend 3 evenings per week for art but everything is not my dreams for a freedom life that I’ve chased. As a result, I live with my duty day by day.

In fact, this is the life I used to want when I was 17: workaholic, success in career of civil engineering instead of my mother’s looking down. She’s gone for 2 years but I still keep everything as close as much when she was alive. This is maybe my mother’s dream of me which I have been familiar since my childhood. That’s why I thought I should choose a social necessity job instead my ability. I hate to be passive in everything, but tiger moms in my extended family always decide for their children, especially me. They suppose that I have a bad health and mental illness for searching a sustainability chair. They also give me advices but I know by myself as much as I can do best in each condition.
Continue reading

Bỗng dưng thấy chán

Thật không hiểu nổi luôn, hai hôm nay thấy chán tất. Kỳ quái!

Việc thì bận lụt tung tóe, toàn vào phải phần mình chưa từng bao giờ làm, mà lại là kỹ thuật, nhưng rồi bình tĩnh lại thì dần dần cũng làm được. Ngày xưa còn có thời gian mà học rồi hiểu để thi, đây mình chỉ có đọc-hiểu rồi làm ứng dụng luôn nên mệt mỏi. Có những lúc nghĩ mãi không ra nhưng không thấy chán mà chỉ thấy tắc. Mình bắt đầu nhận ra cái cảm giác chán này từ tối hôm kia và nó kéo dài tới hôm nay.
Continue reading

Thánh đổ vỏ

Mình đang rất ghét một sự im lặng. Im lặng làm tốt việc của mình, tránh giải quyết và ỉm đi vấn đề là cách làm của những người rất thiếu kỹ năng sống. Mình không ngờ là mình phải làm một việc liên quan đến một người như vậy, nhưng nó ảnh hưởng trực tiếp tới mình. Cũng không ngờ là người ta là như vậy luôn. Giống như cốc nước đầy tràn, đầu mình bây giờ cũng phải cho ra một số thứ. Một mình mình đang dính vào ba chuyện khác nhau, chuyện gì cũng đang trong đám lầy chả phải do mình gây ra, mà cái việc liên quan tới người đang im lặng kia lại làm mình đau đầu nhất. Hoặc là do kiếp trước mình gây ra lắm việc nặng nghiệp quá nên kiếp này phải trả nợ đủ nên mình quá là mệt mỏi. Trưa nay nói chuyện với Ms. Hoa Hồi, nàng nhận xét bâng quơ, con cái thường là cái nợ của bố mẹ còn đối với mình thì ngược lại nhỉ.

Ừm, vì thế nên có cảm giác chết đi mới thoát nợ. May là bây giờ ở chung với Ms. Hoa Hồi nên mình nhìn nhận mọi việc cũng theo chiều hướng tích cực hơn. Với trường hợp Ms. Hoa Hồi, sống chung với nàng mọi thứ đều tiến bộ, chứ hồi trước ở chung với Ms. Nhục Đậu Khấu và Ms. Bạc Hà thì thật là mệt mỏi vì nhiều lý do, nhất là khi hai mẹ cả đều là dân hàn lâm, còn Ms. Bạc Hà thì là người Việt điển hình.
Continue reading

Khi người ta chán

Mình từng bảo với Trầm Hương, nếu em cảm thấy không đủ sức thì dừng lại cũng không sao cả. Ấy là khi Trầm Hương bảo, em không đáng bị mắng khi học toán tệ hại vì em đã cố gắng rồi. Mình cũng luôn tự nhủ với mình như thế, dừng lại khi không đủ sức. Vì thế, mình nói với một người như vậy thì tức là mình rất cảm thông cho sự quá tải mà họ đang phải chịu đựng. Tất nhiên, mình từng trải qua nó cơ mà. Mình đã không ngờ rằng một câu nói ấy của mình như vậy, cùng với thái độ tập trung cho việc khác lúc đang nói lại gây ra rất nhiều hậu quả cho người khác sau này. Từ khi rõ ràng hơn vì việc tại sao lại bị coi như “người chết rồi” thì mình thấy đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều vì không hiểu mình làm sai ở đâu với người ta. Nhưng rồi mình cũng rút kinh nghiệm. Không nên làm gì quá đáng hoặc kỳ vọng hoặc đặt trách nhiệm dù là nhiều hay ít đối với những người có tinh thần nhạy cảm như mình. Mà thật ra, lúc đó mình rất lo lắng, trách nhiệm không chỉ với bản thân, tiền không chỉ dừng ở hàng trăm triệu, thậm chí cho tới giờ vẫn chưa kết thúc trách nhiệm này, nhưng thôi, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Continue reading

20170424

14:57, khi mình bắt đầu gõ một entry mới ở đây. Tình hình cái đám mình đang làm thì cực lầy, rất lụt lội và mình thì không sao tập trung được. Mình cần phải lôi tất cả những gì mình cảm thấy phiền chán ra thì mới tập trung lại tiếp, cũng giống như ngồi thiền, qua 15 phút đầu mà không tập trung được để điều tiết hơi thở thì ngồi thiền chỉ đơn giản là điều chỉnh bản thân với monkey mind thôi.

Mình phát ghét tiếng báo tin nhắn của skype cũng như chính những status về timeline dự án mà mình đặt ra. Đây không phải công việc mình yêu thích. Mình đã từng hỏi mình yêu thích một công việc thế nào, mình hình dung ra được rất rõ. Ban đầu công việc này khiến mình hơi hụt hơi, nhưng mình đã thích nghi được nó, nó cũng mang lại cho mình thêm nhiều thứ: mối quan hệ, tiền, cơ hội thăng tiến và làm việc nhiều hơn. Thế nhưng cuối cùng mình cần cái gì? Mình đã suy nghĩ rất lâu. Không có câu trả lời vì rõ ràng mình chả có niềm đam mê nào cả.
Continue reading

Blablobli

Lẽ ra bây giờ phải quắn lên mà làm, làm, làm. Thế mà mình vẫn gõ những dòng này đây. Cười nắc nẻ mà “il pleure dans mon coeur”!

Thật ra việc chẳng có gì khó cả, lại còn màu mè lòe loẹt theo đúng kiểu mình thích nhưng nó nhiều và chi tiết. Chỉ cần nhẫn nại và cẩn thận là xong, chỉ có điều dự án này đến vào thời gian mình bị phựt. Bao giờ cũng thế, bắt đầu từ tháng 1 đến gần hết tháng 4 thì mình cứ ở trong tình trạng nơm nớp này. Mà đáng ghét là cái nơm nớp ấy cũng chả biết là cái gì cho vừa lòng nhau nữa chớ! Từ giờ đến gần hết tháng 5 còn gắn với nó.

Continue reading