Sơ hạ

6143

Hết tháng Tư là zời lại nóng khủng khiếp, thế là mùa hè về. Đi đường mình đã thấy mấy cành Phượng Vĩ đỏ rực một góc trời.

Gần đây ít vào cái trang trại Nõn Chuối này, lũ Sến gầy rộc đến đáng thương, đẹp người hẳn ra thay vì béo mầm như trước đây. Nhật-ký-mười-năm-lòe-loẹt tưởng chừng chả bao giờ viết hết mà nay cũng teo tóp là minh chứng cho việc mình viết tay lắm đến thế nào. Tuần này cũng sẽ không đến HUPH nữa, khỏi ngắm Long Não đang lên lớp lá xanh, đẹp đến ngỡ ngàng, cũng thôi không ngó ngó mấy tổ chim. Thôi thì tạm thời chia tay, nhưng sẽ nhớ HUPH phết, cho dù chỉ được cái mới chứ không đẹp theo tiêu chuẩn của mình :D.

Thứ Sáu tuần này, mình sẽ khăn gói quả mướp Nam tiến. Sáng nay nhận được email confirmed mà mừng suýt rớt nước mắt. Mình đăng ký dự khóa thiền Vipassana bốn lần có lẻ, năm nào cũng được nhận và năm nào cũng phải hủy. Lần đắng nhất là do Ms. Nhục Đậu Khấu ốm rồi mất nên lần này mình cũng rất mong chờ. Đã đặt xong vé máy bay và đang chuẩn bị, chỉ mong là chuyến đi này suôn sẻ thôi.

Nói chung, mình tương đối hài lòng với những gì mình có bây giờ. Những gì mình tưởng chừng như mộng ảo và quá xa vời đã trở thành hiện thực dưới một hình thức khác, thế nên mình sẽ xây dựng lại thế giới quan vốn đang đổ nát của mình. Sẽ lại ước mơ và “phục hồi tâm phẩm” vì mình đã có tim mới do được trao tặng một thứ gọi là lòng tin.

Bây giờ chợt thấy mình y hệt một con gấu Bắc Cực béo ú trong bộ bài của Ashlin với lá bài The Hermit.  Mà gấu Bắc Cực giờ cũng gầy rồi nên có lẽ mình cần giảm cơ số cân nặng cho giống thực tế =.,=’, bếu quá cũng mệt lắm, nhất là thời tiết nóng bức thế này.

Advertisements

Nói chung là Sến đó

Đợt này Sến đói khủng khiếp, mà khỏe, lại nhiều đến mức lá Chuối cũng không để mà thái cho chúng ăn =.,=’.

Thế đủ rồi. Mình đã bị chôn tim mà vẫn có cảm giác đầy ứ như thế này, kiểu như núi lửa sắp phun trào. Hôm trước mơ thấy mẹ và ông Quốc, họ rất vui vẻ, và mình không thể chạm vào họ được. Cảm giác lạc lõng, bơ vơ lại khiến mình mụ mị, nhiều hơn mọi khi. Ms. Hoa Hồi bảo, Quế mỗi lần như thế này chẳng khác gì trẻ con gắt ngủ còn mình thì nhớ đến những ngày của năm tám tuổi. Chẹp, cảm giác bị chôn tim là cực kỳ khủng khiếp. Với trái tim Ms. Nhục Đậu Khấu khâu cho sau khi nàng trở về mà mình còn đau thế này thì không hiểu hồi bé lại có thể vượt qua nổi nữa. Bây giờ mình cảm thấy cuộc sống và thế giới của riêng mình khập khiễng, méo mó quá. Mình bị lạc trong mê cung Gương này, không tìm thấy bờ bên kia, không quay đầu được. Bây giờ mà viết tiếp Bên kia tấm gương thì có nhiều thứ hay ho lắm, vì nó chính là cơn ác mộng ban ngày, nhưng mình không thể viết nó trong tình trạng Sến đến úng ngập mà đói lá Chuối thế này. Tóm lại là chấp nhận tần số52Hz thì chịu rồi, không có ai đâu dù mọi người không điếc.

7102.11.61


Mai rôì. Giờ còn chưa có gì. Hay đúng ra là mình có một mớ hổ lốn.

Việc phụ thì xong rồi, 685 trang, vẫn còn mỏng chán so với 1197 trang của Suối Nguồn, nhưng mình có tham vọng viết về nó và mình sẽ đọc lại. Mà còn phải tập đàn nữa chứ. Thật ra là mình chả thích gì hết nhưng nó níu mình lại để mình không bị trôi đi.

Hết tuần này coi như xong vụ tập luyện Sketch. Sang tuần tới là vẽ người, cụ thể là chân dung, một trong những thể loại mình kém nhất. Nhưng vẽ được nó thì cũng xong Challenge tiếp theo mà mình đang delay.

Cảm thấy mình như một đám mỡ bèo nhèo đáng chán, quả là một nguồn lá chuối cho sến ăn. Muốn tiếp tục xây dựng thế giới của mình quá, cơ mà chưa được. Sang tháng 12 có lẽ sẽ xem lại sổ Gấu xem mình có ghi lại cái gì không. Mối quan hệ giữa người với người quả là phức tạp. Lâu lắm rồi không sáng tác cái gì. Và cũng chả viết gì về phim cả.

Mùa hè phiêu lưu mới đỡ buồn

Chưa có hè nào mình phiêu lưu nhiều đến thế. Tuy rằng rất cú vì không được đi Singapore như mong đợi, nhưng có hai chuyến mùa hè này cũng tạm đủ xoa dịu nỗi cô đơn vì trống vắng mẹ.

Người đối xử với mình tử tế, khiến mình cảm phục nhất là đàn anh khóa trên ở lớp học đàn, và cũng đúng là khóa trên thật, vì anh học khóa 45 ĐH Bách khoa. Mỗi tháng 7 về lại nhớ anh và các bạn lớp học đàn da diết. Nhớ nhất anh ấy vì lúc vào ĐH còn gặp nhau tình cờ vài lần. Cơ mà thôi, quá khứ qua rồi, không thể quay trở lại. Mình ban đầu cũng từng nghĩ sẽ tổ chức đám cưới cùng ngày với anh ấy cho vui cơ đấy. Ai mà nghĩ số phận lại đẩy mình và anh ấy thành ra lỡ hẹn với nhau rất nhiều cái hẹn của mùa hè tháng Bảy.

Vậy nên phải đem phiêu lưu ra để khỏa lấp nỗi tiếc nuối, rất thương cho anh ấy, một người mình coi như anh trai, rất đỗi tài hoa mà lại không may trong tình duyên. Thôi thì lại đem câu hát cũ ra để đỡ buồn:”Để đóa hoa nở trong ký ức lặng thầm” của cả hai vậy.

When we still alive

I have asked myself a question that am I really happy now? The answer is No. I have everything that I wanted: a house with small ground around with plants, an invidual bedroom, an offfice for work with many books, a job with good salary and a real family with parents and also a brother. My own business is in a good trend now and I have no worry about money. I do fitness to keep my body in the way enough for me feeling better. Moreover, I have a piano, a guitar, a harmonica and a koto to play for spare time. I spend 3 evenings per week for art but everything is not my dreams for a freedom life that I’ve chased. As a result, I live with my duty day by day.

In fact, this is the life I used to want when I was 17: workaholic, success in career of civil engineering instead of my mother’s looking down. She’s gone for 2 years but I still keep everything as close as much when she was alive. This is maybe my mother’s dream of me which I have been familiar since my childhood. That’s why I thought I should choose a social necessity job instead my ability. I hate to be passive in everything, but tiger moms in my extended family always decide for their children, especially me. They suppose that I have a bad health and mental illness for searching a sustainability chair. They also give me advices but I know by myself as much as I can do best in each condition.
Continue reading

Bỗng dưng thấy chán

Thật không hiểu nổi luôn, hai hôm nay thấy chán tất. Kỳ quái!

Việc thì bận lụt tung tóe, toàn vào phải phần mình chưa từng bao giờ làm, mà lại là kỹ thuật, nhưng rồi bình tĩnh lại thì dần dần cũng làm được. Ngày xưa còn có thời gian mà học rồi hiểu để thi, đây mình chỉ có đọc-hiểu rồi làm ứng dụng luôn nên mệt mỏi. Có những lúc nghĩ mãi không ra nhưng không thấy chán mà chỉ thấy tắc. Mình bắt đầu nhận ra cái cảm giác chán này từ tối hôm kia và nó kéo dài tới hôm nay.
Continue reading

Thánh đổ vỏ

Mình đang rất ghét một sự im lặng. Im lặng làm tốt việc của mình, tránh giải quyết và ỉm đi vấn đề là cách làm của những người rất thiếu kỹ năng sống. Mình không ngờ là mình phải làm một việc liên quan đến một người như vậy, nhưng nó ảnh hưởng trực tiếp tới mình. Cũng không ngờ là người ta là như vậy luôn. Giống như cốc nước đầy tràn, đầu mình bây giờ cũng phải cho ra một số thứ. Một mình mình đang dính vào ba chuyện khác nhau, chuyện gì cũng đang trong đám lầy chả phải do mình gây ra, mà cái việc liên quan tới người đang im lặng kia lại làm mình đau đầu nhất. Hoặc là do kiếp trước mình gây ra lắm việc nặng nghiệp quá nên kiếp này phải trả nợ đủ nên mình quá là mệt mỏi. Trưa nay nói chuyện với Ms. Hoa Hồi, nàng nhận xét bâng quơ, con cái thường là cái nợ của bố mẹ còn đối với mình thì ngược lại nhỉ.

Ừm, vì thế nên có cảm giác chết đi mới thoát nợ. May là bây giờ ở chung với Ms. Hoa Hồi nên mình nhìn nhận mọi việc cũng theo chiều hướng tích cực hơn. Với trường hợp Ms. Hoa Hồi, sống chung với nàng mọi thứ đều tiến bộ, chứ hồi trước ở chung với Ms. Nhục Đậu Khấu và Ms. Bạc Hà thì thật là mệt mỏi vì nhiều lý do, nhất là khi hai mẹ cả đều là dân hàn lâm, còn Ms. Bạc Hà thì là người Việt điển hình.
Continue reading