Những ngày cuối cùng của mẹ – 1

09.04.2015.

Hai mẹ con mình đi chơi Tràng An, Bái Đính. Xe ô tô đón muộn, sau đó mất thêm 2 tiếng đón khách lòng vòng trong thành phố. Đến giữa trưa mới khởi hành đi Ninh Bình.

Cảnh thì đẹp nhưng mẹ cứ mệt mỏi, lên Bái Đính mẹ ngồi một chỗ, chụp cho mình một hai kiểu ảnh, còn lại toàn đứng thơ thẩn để nghỉ, không đi được nhiều. Mình hơi lo, nhưng cho là mẹ đi xa cũng hay bị tiền đình nên đau đầu, mệt mỏi lại phải chờ lâu. Được cái bù lại là đi đò ở Tràng An rất đẹp, thăm thú hang động rất thích.

Về nhà thấy mẹ nằm lại thấy lo âu. Tự nhiên thấy bất an nhè nhẹ.

15.04.2015.

Mẹ tê tay trái, đánh vỡ cốc sứ mà mình đoạt giải hồi Liên hoan phim Pháp. Mẹ cười nhợt nhạt, dì với mình sợ mẹ bị tai biến muốn mẹ đi khám ngay. Nàng kêu bận lắm, đi dạy cả ngày từ sáng đến tối, chắc phải gần nghỉ lễ mới đi được.
Continue reading

Advertisements

14012016

2016-please-be-good-to-me

Sang năm 2016 được 2 tuần thì mình mới lại chăm sóc tới cái nhà này. Thôi thì mong rằng năm nay sẽ không tệ. Mình bây giờ chỉ muốn được yên để tu thân cho tốt. Mình bây giờ chẳng khác gì một kẻ sa đọa, chả ngồi thiền, chả tụng kinh niệm Phật mấy, Phật sự bỏ bê, co lại như một con ốc trong vỏ vì rét, lười, mệt. Mình chán phải suy nghĩ cho người khác lắm rồi. Mình đã cố gắng không để người khác bị tổn thương nhưng mình không thoải mái, như vậy là không đúng. Chắc chắn cách làm của mình không đúng.

Phải tìm cách sống khác tốt hơn trong năm nay.