Ngã ba…

14 tuổi, 4 tháng, mình đã tính tự xử, gần như xong chuyện trừ lúc cuối mẹ xuất hiện ngoài dự tính. Với người khác thì không biết, với mình lúc đó thì riêng sống đã là một áp lực. Vậy nên mình luôn phải tìm cách quen với nó, quên áp lực từ nội tại và chuyển hóa để mình hạnh phúc hơn và cười nhiều hơn.

Mẹ sinh sang cõi khác, gia tài không dính đến ai mà mình được thừa hưởng từ mẹ là một đám sách, tài liệu chuyên ngành. Mình rất băn khoăn với đám này, giữ lại thì hơi phí vì mình chẳng đủ trình độ để có thể tiếp quản luôn được, đem tặng cho đệ tử ruột của mẹ thì cậu ấy tìm mọi cách thuyết phục mình học cao học để về bộ môn. Mình lại càng khó quyết định tợn vì mình chán học tận cổ rồi trừ học những gì mình thích. Ầy hầy, không từ chối nổi vì chính mình cũng muốn thừa hưởng gia tài quý báu này vì cái gọi là trách nhiệm với tinh thần của mẹ để lại. Mẹ bảo con cứ làm gì con thích, nhưng mà mẹ à, cái mà con thích ý, không phải lúc nào cũng hợp với nguyện vọng của những người còn đang ở lại đâu.
Continue reading

Advertisements

200815

Lâu quá rồi không vào đây.

Dù sao cuộc sống của mình đã đảo lộn, không còn như trước nữa. Người duy nhất có thể dừng hãm mình lại trước những suy nghĩ và hành động tương đối hoặc rất điên rồ đã ra đi mãi mãi. Nhớ phết, không như mình tưởng tượng trước đó. Vậy là từ lúc Ms. Nhục Đậu Khấu ra đi đã tròn một tháng một ngày.

Mình không biết phải diễn đạt ra sao nữa. Mình rất yêu nàng, yêu lắm lắm. Hàng ngày mình vẫn chào nàng và nói chuyện như lúc nàng còn sống. Mình vẫn chưa quen với việc nàng đã không còn ở bên.

Rồi một ngày sẽ đến lượt mình thôi. Mình sẽ cố gắng để đến phút cuối được thanh thản như nàng. Ngày nào cũng cười, tự chọn cho mình những gì mình muốn, rồi tự chọn một ngày để ra đi. Nàng nói lúc còn ở bệnh viện, rằng bình thường mẹ không thuộc kinh Bát Nhã nhưng mà mẹ lại thấy mẹ được nhắc, tiếng nói ấy phát ra từ tim cơ!

Ôi chao là thương nhớ.

Con nhớ mẹ vô vàn.