Học hội

Bài hát này mình nghe vào năm 2008, hồi mới đọc xong Thư kiếm ân cừu lục của Kim Dung lão gia. Thực ra lúc đó không có ý định xem phim gì, gõ tên đó thì ra thông tin về phim làm năm 2002 và phim mới đang làm. Mình không xem phim, mình chỉ nghe nhạc. Bài hát này là bài hát cuối phim, buồn và chẳng hiểu sao nó đi thẳng vào trí nhớ của mình, làm mình thích thú.

Bài hát buồn. Mình đi tìm cái tên mãi chẳng biết, cho đến hôm qua than vãn với C., cuối cùng em nó cũng tìm ra cho mình. Bài hát có tên là Học Hội, có nghĩa là học hỏi. Chữ Hội ấy có nghĩa là gặp mặt, còn có nghĩa nữa là hiểu, biết rõ ràng. Chữ Hội này giống hệt với chữ Hội  trong Hội Vũ Đường. C. bảo sao phim kiếm hiệp lại có thể có bài hát “bánh bèo” thế này, mình thì thấy là bài hát này có hơi sến so với hoàn cảnh của Thư kiếm ân cừu lục sau khi mình biết lyric của nó.

Dù sao thì mình vẫn thích bài hát ấy. Mỗi tội nó buồn quá. Mà cũng sắp sang tháng Chín rồi nhỉ. Mình thì thích clip có lyric và sub hơn, nhưng clip đó thì không xem được trên mobile.


Continue reading

Trong thanh xuân kiếp sau

Kiếp sau chẳng cần biết mình sinh ra làm con nhà giàu hay nhà nghèo, học giỏi hay học kém, khỏe mạnh hay yếu đuối, nhanh nhẹn hay ù lì, sống hướng nội hay hướng ngoại, mình chỉ cần nhất một điều này: nhất định phải là người vui vẻ, lạc quan, dám sống.

Kiếp sau nhất định mình sẽ là người như vậy, lúc nào cũng lạc quan, bình tĩnh. Mình sẽ chấp nhận thử thách và yêu quý những gì mình có. Ngoài ra, nếu ngộ đạo được thì càng sớm càng tốt.

Trưa nay, dù chỉ định nghỉ dăm phút dưỡng thần, mình cũng không tài nào tập trung vào hơi thở được. Buồn và chán cứ thế miên man. Rõ ràng là mình già thật rồi, dạo này toàn nhớ lại những chuyện cũ rích. Năm đó vui nhỉ, hồi đó thích nhỉ. Mình vẫn nhớ mồn một là hồi đó mình cũng chẳng lạc quan hơn giờ là bao, lúc nào cũng buồn, bi quan và chán nản. Cho dù mình hay tỏ ra lạc quan thì thực tế mình cũng không phải là người như vậy.

Mình muốn sống lạc quan ghê gớm. Cố lắm mà chưa được đây này.

25.08.2014

Mới sáng ra đã thấy chán vì zời lại âm u. Sách cô đưa vẫn chưa đọc hết, nhưng muốn trả lắm rồi vì không thấy cần, không thấy thích và không muốn đọc nữa. Bạn sắp xuất bản sách lại nhờ mình viết review mà chưa đọc lại tý nào đây. Việc thì nhiều, mọi người nhờ cũng lắm. Đôi khi không phũ được.

.

.

Chiều.

.

.

Buồn và lại chán. Vẫn biết cuộc đời này là vô thường nhưng có những lúc mình như thế này đây, mong sao thời gian ngừng lại. Mình muốn sống tại căn nhà đang ở cho đến chết, không thay đổi gì nữa. Mình không muốn thấy các bạn mình già đi. Cái thời từ khi mình mười bảy tuổi đến hai mươi nhăm tuổi, lúc nào mình cũng cô đơn nhưng ít khi buồn vì mọi thứ không thay đổi chóng vánh đến như bây giờ. Bạn mình lấy chồng, lấy vợ. Sau một hai năm gì đó thì một lũ nhóc con xuất hiện trên facebook như một trào lưu. Rồi đi nghỉ. Rồi đi chơi. Còn mình là một bà cô già nằm ngoài tất cả mấy thứ vòng xoáy của cuộc đời này.

Từ năm mình hai mươi tám tuổi trở về trước, mỗi năm sinh nhật mình đều rất vui. Có năm mình bị tai nạn, đau chân, em Đức khóa dưới còn mua đồ ăn và quà đến tặng mình. Rồi Gege, Kaka, Quỳnh, Thương, rồi cả mấy đứa bạn cấp 2 đều có mặt. Mình thấy ít nhất thì còn có người nhớ đến mình ngoài gia đình. Giờ thì Đức đã định cư ở Canada, yêu một anh bản xứ mặt hiền hiền, tóc vàng, tiếng Pháp. Gege, Kaka dù gọi mình là bạn thân cũng đã lấy vợ, có con. Thương lấy chồng, vào Đà Nẵng, nghén liên miên. Quỳnh vẫn độc thân như mình nhưng cả hai không buồn gặp nhau đến một lần nào nữa.

Đã có lúc mình tự hỏi, có phải mình sinh ra để cô đơn không?

Mình không muốn thấy Henny lớn lên từng năm. Mình không muốn thấy ai đó mà mình luôn dành tình cảm cho càng ngày càng không cần mình nữa. Mình không muốn thấy mẹ yếu đi. Nói thật là lúc này đây, mình sợ.

Bây giờ thì mình đã hiểu, tại sao Kafka bên bờ biển lại là cuốn sách dành cho mình. Nếu tìm thấy phiến đá cửa vào, mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ bước chân ra khỏi khu rừng đó nữa. Mình thà thuộc về nơi đó còn hơn. Gần đây nghĩ nhiều về chuyện thay đổi, mình sợ quá rồi.

Strong alone

Why?! Wherever I go…
I wonder if I can’t reach…
..this road, after walk…
..it can be found, and I thought…

I’ll keep on the dream
Looking back, it’s still just…
..far away, I felt…
..even now, it can’t be grasped

On that sky, I had put my wish
On that sky
I’ve keep looking for answers
Wherever, I always be keep looking

For Every Hero
Even it will not come true
It will not be an end
For the sky
I wont give up…it tears up
From here it will begin… for sure

Mình thích bài hát này từ phim Miss Pilot. Mình là một kẻ hay thất bại và nhu nhược nhưng thẳm sâu lại rất dai dẳng và ghét bỏ cuộc. Vậy nên đôi khi gặp chuyện lại nghe những hát như vậy để tự sốc tinh thần lên.  Lời dịch và lời bài hát tìm lại tại đây, nghe cả bài thì ở đây là đầy đủ.

Với một đứa như mình thì thành công và may mắn là do tự bản thân nỗ lực chứ không liên quan gì đến số phận cả. Trong cuộc đời của mình, hai từ “may mắn” hoàn toàn không tồn tại.

Chuyện chán ngắt của tôi

“Xin đừng là tinh cầu đơn côi.
Xin đừng là giống loài riêng biệt.
Xin đừng phải một mình.”

Mình biết nếu năm 2038 mà mình vượt qua được không bỏ mạng thì mình sẽ sống thọ với nỗi cô đơn thăm thẳm này. Đã bao lần muốn tự xử và kết thúc tất cả nhưng bây giờ những lúc ấy chỉ tự nhủ bằng mọi cách phải vượt qua vì chẳng ai có chung cảm nhận đau khổ hay hiểu nổi những ngày trắng xóa mệt mỏi của cơn trầm cảm. Gần đây mình mới hiểu tại sao Yasunari Kawabata phản đối chuyện tử tự nhưng cuối cùng ông ấy đã tự rũ bỏ sự mỏi mệt của cuộc đời này.

Nếu phải buông tay để những người thân yêu xung quanh mình đỡ khổ thì mình thà nhìn thấy họ ra đi và chấp nhận cô độc một mình. Một mình mình chịu cảm giác này là quá đủ.

Vẫn chưa nhận được thư từ Anh.

A new issue

I have a new selection or new issue which is needed to be translated from this book. They said they liked my translation and I just do it as well as I did last week. There is nothing difficult at all to me.

But that is not what I want to do now!

I’m still stuck to express my own feelings. I want to go away and disappear to the sea. Sometimes, I have to tell myself, look at the real and be brave. But in the end, everything still remains there, as people see that it is alright, but in my eyes, it is a crumbling world.

I’m really not happy about myself at all.
I’m sad. Very sad.
 
And also lonely.