So sad but true

Sáng nay tỉnh dậy mình bảo với Hên, chị buồn quá. Hên giả nhời, lại có ai chết à? Mình bảo, sao em hỏi thế? Hên nói giọng lười nhác, chị là thế mà, hay là chị buồn ngủ phải không?

Chỉ khi nào có người chết mình mới biết cảm giác buồn à? Hóa ra Miss Akasaka Trầm Hương cho là vậy.

Sáng nay 3 giờ tỉnh, trời mưa to, thế là quấn chăn ngủ tiếp. Trái tim mình đập nặng nề và đau nhói. Tưởng ngủ được ngay, hóa ra là không, lại trằn trọc.

Mình đã tưởng là mình sẽ dứt khoát, sẽ không đau quá thế này. Hóa ra mình đau hơn là mình tưởng. Mắt sắp sưng húp lên rồi. Thế mà mình đã nghĩ, có mà nhét hành vào mắt thì nước mắt mới chảy xuôi.

Mình thích những ngày không phải lo nghĩ, chỉ việc làm tốt những thứ mình cần làm. Mình thích vui vẻ làm vườn, đi chơi với bạn bè, lắng nghe họ thay vì khoe với họ. Nhưng mà sao những ngày ấy với mình ít thế!

Tự nhiên mình nhớ đến cái ngày mình học lớp 6, ở Nhân Chính Đường. Buổi trưa bố mẹ lạnh lùng nói chuyện li dị, họ cho là mình ngủ nên không nghe thấy. Tối đến mất điện. Mình cắt tóc nham nhở, cậy vảy vết thương ở chân để nhìn máu chảy ra thành dòng trên bắp chân trắng. Mình đã khóa cửa để hoàn toàn một mình. Rồi mình cười khùng khục trong bóng tối. Rất cô độc, cũng rất lạnh lẽo. Tuy bây giờ đủ lí trí giữ mình không tự hành hạ bản thân, không tự tỏ ra kỳ quái để thu hút sự chú ý của bố mẹ hay người thân, nhưng cái cảm giác cô độc, lạnh lẽo đến xương tủy thì cũng vẫn như nhau.

Hồi đó, mình đã chụp lên đầu cái mũ len để bọn bạn đỡ tò mò, cũng may là đúng lúc mùa đông. Chúng nó vẫn luôn tò mò, không hiểu mình xõa tóc sẽ ra sao vì lúc đó mình luôn buộc lên, tóc dài đến gần eo. Mẹ đã cằn nhằn không biết bao nhiêu lần trước cái đầu nham nhở của mình, còn mình thì nghĩ, mình muốn cạo trọc, khỏi tóc tai gì hết. Lúc cắt tóc, mình chẳng nghĩ gì cả.

Mình hỏi, khi Hên có cảm giác như thế, nó sẽ làm gì. Hên bảo, em sẽ nhào vào ôm chị vì ôm chị rất êm ái, hoặc là gào khóc lên một trận rồi thôi. Mình chẳng nói gì, mình không thể ôm ai lúc cảm thấy cô độc, lạnh lẽo như thế. Mình chỉ muốn ở một nơi tĩnh lặng, hoàn toàn một mình cũng như một con hổ tự liếm láp vết thương. Con hổ bị thương ấy rồi cũng sẽ chết, mình đọc trong một cuốn sách về họ Mèo thấy họ viết vậy, nhưng mình không được phép chết bây giờ.

Vai mình nặng trĩu, toàn lo nghĩ, u phiền. Ai mua không, mình bán cho?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s