Chỉ một dòng

Bản chất của thời gian là con quái vật Chimera.

Advertisements

Deep ocean

Mình không hẳn là muốn chết. Muốn biến mất thì đúng hơn.

Sáng nay, dù mệt rã rời và buồn nẫu nát, mình vẫn quyết Thiền Tuệ Minh Sát. Mệt mỏi kiểu stress thì khác, nhưng cái kiểu tiêu cực này thì phải tập trung cao độ để thoát ra. Ngồi thiền, dần dần thấy happy nhưng xả thiền rồi thì vẫn buồn quá!

Mình chợt hiểu ra sáng nay, rằng nếu mình tan biến như chưa bao giờ tồn tại, thì tức là áp lực đè nặng lên mình về mấy thứ lằng nhằng tình cảm cũng sẽ biến mất. Mấy hôm trước chợt thấy trái tim rỗng tuếch đập nặng nề trong lồng ngực, mình đã biết, thế là lại sắp Phựt rồi. Mình ghét cái kiểu mồm miệng thì nói là lo lắng cho người khác, nhưng chẳng khác gì lưỡi dao. Nghe bố kể xong, mình rầu hết cả người, cả bố, mình và Nhím chỉ mong được yên thân thôi mà.

Chỉ là yên thân thôi mà…

Continue reading

1+1

C. vừa gọi điện, lại sợ mình muốn chết như mọi khi gặp pha trầm. Chuyện đó khó tránh khỏi, nhưng C. quên mất một điều, chính mình là người ngăn nó rạch tay mỗi khi gặp chuyện. Mình không bao giờ hủy hoại bản thân, mình muốn tinh tiến theo chiều dương chứ không phải chiều âm.

Hôm nay mình mới biết, thế giới bây giờ chia BAD làm ba type, trước chỉ có hai type. Theo phân loại thì mình thuộc 1% dân số, thuộc type 1. C. thuộc 4% dân số, thuộc type 2. Mình nhớ đến phim 1+1 quá.
Mai đọc thêm tài liệu sau. Dăm bữa nửa tháng lại tra về BAD, khi tiếng Anh, khi tiếng Việt. Hóa ra mình và C. là đồng đẳng của Winston Churchill, nguyên thủ tướng Anh cơ đấy!

22.05.2014

Lần Phựt này rất kỳ quặc, lạ lùng. Mình có cảm giác như đang ở nơi tận cùng của thế giới, nơi mà thời gian, không gian không thể tác động gì đến mình. Khác với những lần Phựt pha trầm khác thì lần này không đến nỗi tệ, mình lại có cảm hứng sáng tác và làm việc mới quái chứ! Trước đây vào pha trầm thì chỉ có ngồi nhìn zời, nằm nhìn trần và chẳng nghĩ gì cả, không thiết ăn, không thiết ngủ, chỉ thấy buồn và lo lắng.

C. hỏi mình, làm cách nào để luyện quantum, trong khi mồm miệng thì ngoạc lên đòi youku, youku. Mình bảo chỉ có cách diệt dục thì mới  phát triển được trí tuệ, nó lại nói, đạt được đến mức đó rồi thì chắc là chẳng còn muốn nhìn thấy người kia nữa, không còn yêu người kia nữa. Yêu người kia như yêu các chúng sinh khác thì nó không làm được.

Continue reading

Ba câu

Tuyệt giao với kiểu người như thế cũng tốt, như đổ rác là xong. Gặp cô ấy tôi liên tưởng đến “Vương quốc bị băng hoại” vậy. Tôi cũng chưa đủ từ ái, bi trí, cũng không muốn cô coi tôi là “Thánh nữ não tàn”, thế đấy.

20.05.2014

Fueisubuku* lại lần nữa bị chặn. Trong lúc chờ anh hùng cứu mỹ nhân Fb thì mình cũng đành dùng khóa mà vào nhà Nõn Chuối này thôi. Chắc tình hình căng thẳng quá, lại nhân sinh nhật cụ Hồ nên các bác mới quyết định…chặn lại cho dân tình đỡ la ó, đỡ share link chống quân xâm lược Biển Đông.

Thà cứ như Ms. Nhục Đậu Khấu nhà mình, biểu tình các thứ trong nước chẳng làm ăn được gì vì sát miệng hùm, tốt nhất là hát karaoke về biển đảo, về lòng yêu nước. Đi Hạ Long, hát Chiến sĩ Việt Nam, hết câu cuối, “Việt Nam tranh đấu chống quân ngoại xâm” thì hai thuyền bạn vỗ tay reo hò dù họ không biết người hát là ai hết, hihi.

Số là mình chỉ định thay status nhưng phát hiện ra Fb lại bị chặn lần thứ n. Mình học tiếng Nhật, thấy vui vui ở chỗ các từ Hán Việt, Hán Nhật và Hán Hàn đọc rất giống nhau. Tiếng Hàn Quốc và tiếng Nhật cũng có nhiều từ đọc rất giống nhau, ví dụ từ “cặp sách” – kaban, “có hẹn” – yakusoku thì đọc giống hệt.

Ghi lại chút chút thôi. Tối nay lại học tiếp. Nếu trong ngày có gì mới thì cập nhật sau vậy. Chẳng lẽ lại cài opera để vào Fb nhỉ?

Chú thích:

*Fueisubuku: phiên âm của từ Facebook sang tiếng Nhật

19052014

Dạo này bận bỏ xừ. Máy PC lưu dữ liệu thì không bật lên được, chắc nó lại lỗi cái khỉ gì đó nên mình cũng chịu. Cơ mà những máy khác thì không cài đủ các phần mềm mình cần nên có một vài việc mình cũng bó tay. Cái laptop đang dùng thì được cái font chữ tiếng Nhật ngon nghẻ hơn PC. Ghét nỗi word toàn bị nhảy lên tục như châu chấu, cào cào.

Dạo này cũng đọc nhiều hơn, xem nhiều hơn. Ngốn như chưa từng bao giờ ngốn, nhưng viết lại rất ít. Review phim có viết thêm tý teo nữa, coi như là để mình đỡ kém đi. Trong đầu nảy ra rất nhiều ý tưởng mà chẳng sáng tác được cái khỉ gì cả.

Hôm vừa rồi mình bảo muốn làm phù điêu. Mẹ mình liền cho lời khuyên là ra vườn đào cái đám đất mà hôm trước cửu vạn đổ theo nhời Ms. Akasaka Bạc Hà ra mà làm vì đất đó toàn sét, muốn làm mấy cái cũng được, hí hí. Từ ngày mình “được” mấy đứa dở người đi qua bên kia tấm gương trong đau khổ “phong” cho làm Akasaka Quế thì cả nhà mình vinh dự đổi họ sang Akasaka (tên cái khu sống đắt đỏ nhất ở Nhật, dành cho giới thượng lưu). Mẹ mình đương nhiên là Ms. Akasaka Nhục Đậu Khấu theo đúng tiểu thuyết của lão Thôn Thượng Xuân Thụ, ngoài ra còn có thêm Ms. Bạc Hà và Miss Trầm Hương. Haiz, mình biết cả nhà đã phải chịu đựng sự dở giói của mình lâu rồi, nhưng bây giờ cũng đã chấp nhận rằng mình không bình thường, hay nghĩ ra rất lắm thứ điên rồ. Họ chấp nhận biệt danh mới trong vui vẻ, thậm chí còn thích thú nữa =,.=’.

Dạo này mình mơ thấy ác mộng về deadline rất nhiều, toàn là không có bản vẽ, mô hình hoặc là không được báo cáo nghiên cứu khoa học (?). Thực tình nó là điều ám ảnh mình về sự thất bại, về những thứ mình không thể vượt qua. Thiệc là khốn khổ. Đêm qua tỉnh dậy đến 3 lần, toàn những giấc mơ rất bế tắc như thế. Một lần là về nghiên cứu khoa học, lần thứ hai là về mô hình, lần thứ 3 là triển lãm đồ án gì đó. Chắc sắp phựt rồi. Dù sao phải chấp nhận nó, phựt, như một dạng tiến triển về mặt…tâm linh. Phựt hưng phấn sẽ đỡ hơn, vì dù đang là mùa hè rồi. Tự dưng hiểu ra rất nhiều điều, trong đó có những thuyết triết học rất khó. Có lần bà trẻ hỏi, tại sao con lại hiểu về Kinh Thủ Lăng Nghiêm thế, đã nghe giảng giải chưa? Mình nói, mới đọc qua một lượt. Bà bảo mình có năng khiếu. Cái năng khiếu zời oánh ấy hành mình nhiều lắm rồi =.,=’.

Dù sao cũng nên lên kế hoạch làm phù điêu. Hồi trước chẳng hiểu sao ghét môn Điêu khắc vì nó bẩn, giờ lại tự nguyện. Xong phù điêu chắc mình vẽ sơn dầu hoặc acrylic tý cho nó sặc sỡ vui vẻ vậy. À mà hôm nay là tròn 4 năm, đúng 4 năm mình lập ra Hội Vũ Đường trên wordpress. Thế mà nhà cửa vẫn chẳng có thêm cái gì mới, ờ, rất đáng chán nếu chiếu theo thơ của anh Lưu Quang Vũ.

Tự nhiên hôm nay nhận tin có 4 bạn Việt Nam đoạt giải FuturArc mà vui buồn lẫn lộn. Mình bị cái dạng deadline phobia , chẳng nên tham dự Competition chút nào.