Có vẻ như thế

552204_4981379253962_1658795335_n

Trời mưa mãi ấy nhỉ!

Ừ thì sao?

Thì người ta bị ảnh hưởng của thời tiết mãi chứ sao, mưa gì mà lắm thế không biết?

Ồ, rồi sao?

Tôi sắp bị “phựt” rồi đây!

Thế à? Chắc mệt lắm nhỉ?

Trống rỗng, mệt mỏi, chẳng thiết làm gì, chả thiết ăn gì. Không ngủ được, chỉ muốn chết.

Chỉ muốn chết thôi sao? Nguy hiểm nhỉ?

Phải, rất nguy hiểm!

(Bắt chước cái kiểu văn rất là tưng tửng của ông già Thôn Thượng Xuân Thụ hay ôm mèo 😀 )

~oOo~
Continue reading

“Nhiều khi em muốn…”

Muốn một mình gặm một cái pizza chay nhỏ có nấm, dứa và cà chua, thật nhiều nước sốt mí lị tương ớt :”>.

Muốn mua một gói ô mai xí muội đào dẻo :P, mấy ngày mưa này thật chán phát rồ.

Muốn đi vẽ ghi ngoài trời :(.

Muốn đi leo núi.

Muốn đi bơi ở biển như Làng Cò, phải giống nước biển ở Làng Cò mới thích 😀

Muốn ôm bạn mèo mướp beo béo thích tâm sự với mình như Cám-mự.

Muốn chơi piano một bản valse

Muốn đem dự án đang làm quẳng cho đứa khác làm dù được trả kha khá tiền :))

Muốn một cái nhà chả có đồ đạc gì ở trong cả =))

Muốn hát, muốn cười và nhảy tưng tưng trên nệm mà không bị ai bảo là hâm…

~oOo~

Đối thoại:

M: thế nếu con không sang Pháp được với cụ Hạnh thì con sẽ đi tu thế nào?

M#: thì con sẽ đi Nepal, đi Bhutan

M: con…điên…rồi. Nguy hiểm lắm, không được đâu con ơi!

M#: nhưng mà đó là điều con muốn.

.

.

.

Muốn thì nhiều lắm, haha.

Lettre à ma Cua Biển

Cua Biển -25 tuổi-của-tôi, em sẽ là tôi và tôi từng là em. Cùng thời gian này lúc đó, em đã hiểu rằng em chỉ ngưỡng mộ cậu ấy thôi.  Em nhiệt tình, em hơi độc đoán, em yêu ghét rõ ràng. Còn tôi bây giờ có trách nhiệm với bản thân, tôi rất khó tính với mình còn người khác thế nào cũng được, tôi không ghét ai và yêu rất nhiều người. Em chỉ muốn đi du học càng sớm càng tốt, tôi chỉ muốn được vào chùa làm tu sĩ càng sớm càng tốt. Cô em Cua Biển-17 tuổi đã từng có một bước ngoặt làm thay đổi toàn bộ cuộc đời cô ấy sau này. Còn em, lúc này: 20.02.2009,  em chưa có bước ngoặt gì cả, vì rằng bước ngoặt ấy đến với em vào ngày 14.07.2009, tức là 5 tháng nữa cơ!
Continue reading

Trích dẫn

 

“Nghĩ gì?”

“Nghĩ là nên buông bỏ bớt một vài sở thích để còn kiếm tiền nuôi thân lúc về già. Chị đang đọc sách về thời Bụt Thích Ca còn tại thế”

“Tức là tao nhân mặc khách nửa mùa? Thực dụng nửa mùa ấy à?”

“Dù sao vẫn phải sống đã. Chị chả cần là tao nhân mặc khách, chị chỉ cần sự tịch tĩnh trong tâm thôi.Tất cả chỉ là hình thức, chả có gì phải luyến tiếc.”

“Sao chị lại giống Miu hả em?”

“Đã qua những trải nghiệm kỳ lạ và kinh khủng nên điềm đạm và tinh tế.”

Hôm qua Điêu và mình chat khá lâu. Tự nhiên thấy chán con người mới này, rất tự chủ, rất chững chạc nhưng cái con người sống hết mình vì một cái gì đó đã đi rất xa nên lạc đường rồi. Cơ mà thế cũng tốt, nếu cứ hết mình vì một cái gì đó thì sẽ không bao giờ tìm thấy cô đơn tịch tĩnh đâu mà chỉ có sự cô đơn tạm bợ, chỉ trong ít phút mà thôi. Khi có người khác tác động vào, cô đơn đó sẽ tan biến, thay vào đó là sự khó chịu vô cùng.

Bản thân mình hay bị lên án vì toàn thích một mình một chỗ. Phải cố gắng lắm mình mới có thể làm việc nhóm được. Mình biết mình thuộc về thời gian nào và đất nước nào, nền văn hóa nào. Dù sao chăng nữa, chỗ của mình cũng không phải ở đây. Dù sao thời gian trôi đi cũng nhanh lắm, mới mấy năm mà chớp mắt cũng thành quen rồi.

40122040

tumblr_mpny1y7EB11qjd1kgo3_500

Sáng ngày hôm nay, cuối cùng mình đã bơi xong ‘Kafka bên bờ biển’. Cảm giác là rất mệt, hệt như vừa bơi xong cả dọc bể thi đấu Mỹ Đình cả chiều đi lẫn chiều về với lượt trườn sấp vậy. À ờm, mình có đọc một vài bài review và phân tích của người khác, nhưng đa số là viết theo cảm tính, chẳng có suy nghĩ gì mấy. Đúng ra là rất bố láo bố toét. Bố già Murakami Haruki không phải thiền sư. Những thứ lão viết không thuộc về cái gọi là giải thoát, vì vậy, xin các người đừng ví lão là thiền sư hay cho rằng cái các nhân vật của lão tìm là thiên khải hay gì gì đó tương tự. Nếu để hiểu hơn về tác phẩm này, có lẽ theo lời bố già khi trả lời 1200 câu phỏng vấn của người đọc vì nó quá khó hiểu thì nên đọc nó nhiều lần. Hmmm, mình mất toi hơn một tuần vừa đọc vừa nghĩ trước khi đi ngủ chứ đâu có ít gì.

Ừ thì đọc lại nhiều lần. Khi nào có sách mình sẽ đọc nó lần nữa. Đọc xong bốn mươi chín chương của cuốn sách rất dày này, mình có cảm giác hết sạch năng lượng dù mới trôi qua có nửa ngày. Nó nhiều kiến thức, từ âm nhạc đến văn học và triết học. Nó khó hiểu vì thuộc dòng văn siêu thực. Nhưng trên tất cả những điều đó, bố già viết cuốn sách này để dành cho những-kẻ-như-mình, và vì thế, mình hiểu nó dù chưa hoàn toàn rõ ràng cho lắm.

Giống lão Nakata, mình bị khóa mất những khả năng mình có còn nhỏ. Mình bị mù không gian, mù đường như lão già đó mù chữ. Cho đến giờ mình vẫn chả hiểu tại sao hồi đó lại học xong cái ngành kiến trúc ở trường. Nakata nói chuyện được với mèo, mình thì thích chúng.

Giống Kafka, mình chỉ muốn rời khỏi nơi đây đi thật xa, tìm đến nơi mình thuộc về, tìm đến con người mà mình thuộc về.

Giống Miss Saeki, mình đã chết ở một thời điểm, một nơi chốn trong quá khứ. Tất cả đều dừng lại ở tuổi hai mươi nhăm.

Giống gã lái xe Hoshino, gã gặp được nhạc cổ điển và say mê Beethoven thì mình tìm gặp được kinh Phật sau một thời gian dài quên lãng.

Tạm là như thế, mình chỉ ghi lại những dấu ấn sau khi kết thúc một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của lão già mê mèo mà C. thường gọi là bố. Mình rất mệt. Mình bây giờ nửa tìm thấy một thế giới khác dành cho mình như Kafka, nửa muốn nhập diệt như Nakata trong một giấc ngủ. Mình vẫn biết mình mãi mãi là kẻ-bị-nguyền-rủa-từ-khi-sinh-ra nên cả đời chỉ cố gắng để giống người bình thường chứ không bao giờ có thể là người bình thường. Mình vẫn luôn đi tìm kiếm mình, đi tìm kiếm trong cái thế giới nội tâm tối om và sâu thăm thẳm. Mình vẫn muốn biết được nơi nào là nơi mình cần đến, cần ở lại cho đến khi nhập diệt mãi mãi vào cõi hư vô.

Khi nào? Ở đâu? Và người nào?

Câu trả lời vẫn là con số 0 tròn vành vạnh và rỗng hoang hoác.

Mình thật ra đã định nghỉ đọc Murakami cho đến khi nào đỡ rối rắm hơn với cái mớ bòng bong những mối quan hệ và những việc cần giải quyết trong đầu. Nhưng có lẽ đọc cuốn sách này cũng là một phần của cái gọi là “định mệnh”. Mỗi khi đọc xong một cuốn rất dày và rất khó hiểu của lão là mình cảm thấy mình hiểu mình hơn. Tất nhiên, mình tiếp tục chẳng có cái cảm giác gì khi lão viết quá mức chi tiết về những cảnh “trần trụi với văn chương”. C. bảo đó là đặc điểm lãnh cảm của hội chứng thiên tài.

Còn mình thì chẳng là thiên tài hay cái khỉ gì cả. Mình chỉ muốn là một người bình thường từ xương thịt đến tinh thần. Vấn đề là ở chỗ, người bình thường chẳng ai muốn nhập diệt ở tuổi ba mươi cả.

(Chú thích: trong ảnh là một trong những con mèo của H.M)