Mất dép trên đảo Cô Tô

Mình đã thực sự đi chân trần, được chó Cô Tô dẫn đi chơi, chứng kiến cảnh thủy triều lên cao khủng khiếp trước cơn bão biển và sét đánh đì đùng qua hai cây phi lao. Sau đó bị lạc và được một trùm sò đích thực giúp đỡ y như truyện kiếm hiệp Kim Dung. Nghĩ lại vẫn thấy buồn cười, dưng mà phần sau hơi bị dài dòng đấy nhé!

Tháng 8/2017: Số là lần ấy luật sư của mình nhờ mình chọn ngày để đi nghỉ. Ai cũng thích đi Cô Tô hơn dù biết sắp bão biển tới nơi rồi, mà bọn trẻ đi muộn hơn thì không được. Chọn tới chọn lui, cuối cùng mình chỉ thấy ngày 1/6 âm là đẹp hơn cả. Thôi thì đi!

Chuyến đi có vẻ thuận lợi. Số người đi đảo Minh Châu đông hơn rất nhiều vì nếu có bão, Minh Châu khá an toàn, biển đẹp, bên cạnh là rừng cây Châm, nhưng mà thôi, đã booked phòng trên đảo Cô Tô rồi. Cái tàu đưa cả đoàn ra đảo tầm 7 tỷ, mới tinh, mà chỉ có duy nhất bọn mình, 12 nhân mạng. Bọn trẻ con rất thích, nắng thì vàng, bên ngoài thậm chí có thể thấy cả những đàn sứa đang bơi, nước xanh như màu mắt của viên sỹ quan bạch vệ trong truyện “Người thứ 41”, nói chung, chả có vẻ gì là sắp bão.
Continue reading

Advertisements

2018, please be good to me!

Năm 2017, mình học được nhiều thứ hơn, phát hiện ra mình có thể chơi thể thao kha khá, học vẽ Thủy Mặc và đàn tranh nên cũng tự tin hơn về bản thân. Tuy không có quá nhiều sự kiện lớn nhưng mọi mối quan hệ lại làm cho mình phát rồ với cơn loạn thần sau 5 năm mới lại tái phát. Tất nhiên là vì vậy mà mình mất đi tự do mà mình đã cố lắm mới có được hai năm 2013, 2014, mất đi khá nhiều lòng tin, 3 đứa mình coi là bạn vì mình đã cảnh báo chúng nó rất nhiều lần và chúng nó cũng biết vài lầ trước. Một tổn thất về tinh thần khiến mình cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Mấy mốc thú vị chỉ có các chuyến đi: Bắc Sơn, Cô Tô, Sieam Reap. Vụ Nha Trang bình thường quá còn đi Singapore thì thật lòng là hơi…thất vọng *ahihihi*.

Cho tới giờ vẫn buồn vì những năm tháng thanh xuân, mình lúc nào cũng cảm thấy ám ảnh vềthất bại, không tin vào bản thân cũng không thực sự yêu ai. Tất cả lúc nào cũng chỉ là trách nhiệm và cảm giác. Mình thấy đau vì thất bại hay muốn chết vì mất danh dự còn lớn hơn nhiều lần so với việc không cảm thấy tình yêu của mẹ hay những tình cảm tốt đẹp khác xung quanh mình.

*Rét quá!* Mình bắt đầu cảm thấy yêu và thương mẹ từ lúc biết mẹ ung thư. Lúc đó phải đứng giữa hai lựa chọn: đi du học hoặc ở nhà chăm sóc sức khỏe của nàng, nhưng mình không hối hận khi chọn vế thứ hai. Hóa ra mẹ không “thép” như mình tưởng và nàng rất thích được con chăm sóc.

Cuối năm bố bảo em gái nhớn sẽ không đi Mỹ nữa. Hai chị em mình, cả hai đều SUÝT đi du học. Mình chán cái kiểu đó lắm rồi. Em gái mình thực sự xứng đáng cơ mà! Thật ra mình vẫn mong là năm nay sẽ giải quyết xong các rắc rối với Nhân Chính Đường rồi thì duy trì được nó đến lúc tìm ra người nào phù hợp với nó hơn. Đầu mình bạc thêm nữa rồi vì kéo dài sang năm sau mình sẽ khánh kiệt. Ít nhất mọi hiểm lầm đã được hóa giải.

Mình cũng ước gì có thể giảm 20 kg trong năm 2018 này. Nếu đã tổn thất về tiền bạc, ít nhất cũng có thể giảm cân chứ nhỉ? Mình đang đạt kỷ lục béo trong cuộc đời rồi. Không thể tưởng tượng là 10 năm nay có thể chịu đựng được từng ấy kg mỡ. Thật đau khổ biết bao trước năm mới khi soi mình trong gương!

Thôi, dù sao “mưu nhỏ kế sạch” cũng sẽ giúp mình hóa giải bớt những tai ương trong năm nay, khi mà biết chắc chắn sẽ thất thoát tiền bạc hoặc ốm một trận ra trò và chi tiền cho việc chữa chạy. Nói chung là mình mong yên ổn mà vượt qua.

30 days drawing challenge – Day 4 – Best Friends

Vẽ người chưa bao giờ là thế mạnh của mỗ, vậy nên đã hoãn vẽ bạn thân nhất tới hai năm rưỡi. Thật ra cũng không giống với bạn ấy lắm nhưng mình cũng đã vẽ rồi. Cằm nên ngắn hơn và mặt tròn hơn chứ hem phải V-line. Về tình bạn thì chúng mình thân nhau kiểu Chuối và Sến có thể cùng chung sống vậy đó ^_<. Dạo này mỗ thích chế lời của  Khổng Tử, hehe.

7102.11.61


Mai rôì. Giờ còn chưa có gì. Hay đúng ra là mình có một mớ hổ lốn.

Việc phụ thì xong rồi, 685 trang, vẫn còn mỏng chán so với 1197 trang của Suối Nguồn, nhưng mình có tham vọng viết về nó và mình sẽ đọc lại. Mà còn phải tập đàn nữa chứ. Thật ra là mình chả thích gì hết nhưng nó níu mình lại để mình không bị trôi đi.

Hết tuần này coi như xong vụ tập luyện Sketch. Sang tuần tới là vẽ người, cụ thể là chân dung, một trong những thể loại mình kém nhất. Nhưng vẽ được nó thì cũng xong Challenge tiếp theo mà mình đang delay.

Cảm thấy mình như một đám mỡ bèo nhèo đáng chán, quả là một nguồn lá chuối cho sến ăn. Muốn tiếp tục xây dựng thế giới của mình quá, cơ mà chưa được. Sang tháng 12 có lẽ sẽ xem lại sổ Gấu xem mình có ghi lại cái gì không. Mối quan hệ giữa người với người quả là phức tạp. Lâu lắm rồi không sáng tác cái gì. Và cũng chả viết gì về phim cả.

Mùa hè phiêu lưu mới đỡ buồn

Chưa có hè nào mình phiêu lưu nhiều đến thế. Tuy rằng rất cú vì không được đi Singapore như mong đợi, nhưng có hai chuyến mùa hè này cũng tạm đủ xoa dịu nỗi cô đơn vì trống vắng mẹ.

Người đối xử với mình tử tế, khiến mình cảm phục nhất là đàn anh khóa trên ở lớp học đàn, và cũng đúng là khóa trên thật, vì anh học khóa 45 ĐH Bách khoa. Mỗi tháng 7 về lại nhớ anh và các bạn lớp học đàn da diết. Nhớ nhất anh ấy vì lúc vào ĐH còn gặp nhau tình cờ vài lần. Cơ mà thôi, quá khứ qua rồi, không thể quay trở lại. Mình ban đầu cũng từng nghĩ sẽ tổ chức đám cưới cùng ngày với anh ấy cho vui cơ đấy. Ai mà nghĩ số phận lại đẩy mình và anh ấy thành ra lỡ hẹn với nhau rất nhiều cái hẹn của mùa hè tháng Bảy.

Vậy nên phải đem phiêu lưu ra để khỏa lấp nỗi tiếc nuối, rất thương cho anh ấy, một người mình coi như anh trai, rất đỗi tài hoa mà lại không may trong tình duyên. Thôi thì lại đem câu hát cũ ra để đỡ buồn:”Để đóa hoa nở trong ký ức lặng thầm” của cả hai vậy.

When we still alive

I have asked myself a question that am I really happy now? The answer is No. I have everything that I wanted: a house with small ground around with plants, an invidual bedroom, an offfice for work with many books, a job with good salary and a real family with parents and also a brother. My own business is in a good trend now and I have no worry about money. I do fitness to keep my body in the way enough for me feeling better. Moreover, I have a piano, a guitar, a harmonica and a koto to play for spare time. I spend 3 evenings per week for art but everything is not my dreams for a freedom life that I’ve chased. As a result, I live with my duty day by day.

In fact, this is the life I used to want when I was 17: workaholic, success in career of civil engineering instead of my mother’s looking down. She’s gone for 2 years but I still keep everything as close as much when she was alive. This is maybe my mother’s dream of me which I have been familiar since my childhood. That’s why I thought I should choose a social necessity job instead my ability. I hate to be passive in everything, but tiger moms in my extended family always decide for their children, especially me. They suppose that I have a bad health and mental illness for searching a sustainability chair. They also give me advices but I know by myself as much as I can do best in each condition.
Continue reading

Bỗng dưng thấy chán

Thật không hiểu nổi luôn, hai hôm nay thấy chán tất. Kỳ quái!

Việc thì bận lụt tung tóe, toàn vào phải phần mình chưa từng bao giờ làm, mà lại là kỹ thuật, nhưng rồi bình tĩnh lại thì dần dần cũng làm được. Ngày xưa còn có thời gian mà học rồi hiểu để thi, đây mình chỉ có đọc-hiểu rồi làm ứng dụng luôn nên mệt mỏi. Có những lúc nghĩ mãi không ra nhưng không thấy chán mà chỉ thấy tắc. Mình bắt đầu nhận ra cái cảm giác chán này từ tối hôm kia và nó kéo dài tới hôm nay.
Continue reading